Nhìn thấy lại có một nhóm lớn côn đồ cầm côn sắt trong tay bước xuống từ trên xe tải, Hà Hiểu Nghiên bị dọa cho gương mặt xinh đẹp tái nhợt, nhanh chóng chạy tới bên người, rất sợ hãi.
“Vương Thành, chúng ta vẫn nên đi trước đi! Bọn họ nhiều người như thế chúng ta không thể trêu vào!”
“Không có việc gì, đám người vừa tới này là người một nhà!” Khóe miệng Vương Thành mỉm cười, nếu người phía trên đã mặc kệ, vậy thì chỉ có thể dựa vào chính bọn họ.
“Người một nhà?” Hà Hiểu Nghiên không hiểu Vương Thành nói gì, đối phương từng người rõ ràng là côn đồ, có một số người trên người còn có hình xăm, một đám hung thần ác sát, đặc biệt là tên dẫn đầu kia, vẻ mặt hung hăng tai to mặt lớn, vừa nhìn là biết không phải người tốt.
“Vương công tử, thật sự xin lỗi, chúng tôi tới chậm, các anh em đều ngủ như chết!” La mập mập sau khi đi tới trước mặt Vương Thành, vẻ mặt tươi cười nói.
Hà Hiểu Nghiên nhìn thấy mập mạp hung ác ngang ngược như thế, bị dọa cho tránh né sau lưng Vương Thành, cũng may mập mạp này dường như dáng vẻ đối xử với Vương Thành rất cung kính.
“Tới thì tốt rồi, mang theo các anh em vây hết những kẻ trộm dám ăn trộm vật liệu xây dựng này cho tôi, đêm nay một kẻ cũng đừng buông tha.” Vương Thành dùng một ngón tay chỉ vào những tên trộm đối diện kia, giọng điệu mang theo một tia lạnh lẽo nói.
“Vâng, Vương công tử!” La mập mạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-toi-lai-giau-den-vay/2882584/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.