Người tới chính là Liễu Phiêu Phiêu, gợi cảm xinh đẹp, dáng người cũng vô cùng đẹp, váy lộ vai thấp ngực, cặp đùi trắng nõn thon dài đẹp đẽ nửa lộ, quả thực hấp ánh mắt người khác, đặc biệt là đàn ông.
Sau khi Bạch Nam nhìn thấy là Liễu Phiêu Phiêu, cặp mắt kia cũng sáng lên.
“Phiêu Phiêu, sao em lại tới đây? Em đây là muốn bảo vệ thằng nhãi này sao?” Giọng điệu Bạch Nam trở nên dịu dàng hơn chút, nhưng cặp mặt kia lại nhìn chằm chằm vào Liễu Phiêu Phiêu.
“Tôi đây không phải muốn bảo vệ Vương Thành, tôi đây vì muốn tốt cho anh? Anh cảm thấy một người có thể dễ dàng lấy ra bốn trăm triệu mua nhẫn là người anh có thể đắc tội nổi sao?” Liễu Phiêu Phiêu vén mái tóc gợi cảm, môi đỏ cười nhẹ nói.
Khoan hay nói, động tác này vô cùng quyến rũ, những người đàn ông kia nhìn cũng không nhịn được con mắt trợn ngược một cái, chớ nói chi là Bạch Nam.
“Phiêu Phiêu, em quá xem trọng tên nhãi này rồi, anh cũng không tin!” Bạch Nam còn nhớ rõ nhục nhã ban ngày bị Vương Thành đánh, sao anh ta có thể nuốt cơn tức này xuống được?
“Mặc kệ anh tin hay không tin, nếu như anh dám động tới Vương Thành, tôi khiến anh không thể ra khỏi khách sạn Nghê Hồng này.” Liễu Phiêu Phiêu bỗng nhiên yêu kiều mà nói, gương mặt xinh đẹp cũng trở nên lạnh lùng đi nhiều.
Bạch Nam có thể không tin Vương Thành, nhưng lại dường như rất để ý Liễu Phiêu Phiêu, chủ yếu là là cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ra-toi-lai-giau-den-vay/2882581/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.