Edit: An Ju
Hắn không biết hát hí kịch, lại cứ thích xếp ngón tạo hình Lan Hoa Chỉ, ngâm nga một bài nhạc ngắn.
Tư Đồ Mộc Lương đi rồi, hắn tô môi càng đỏ hơn, lớp trang điểm cũng đậm hơn, thường xuyên quyến luyến bên bờ sông Hắc Thủy Thiên Lý, hát: “Hoa…nào… rồi cũng phải tàn, người…đâu ai… luôn được viên mãn…”
Một làn điệu quái dị nhưng lại thê lương.
Hết một khúc, không người phản ứng. Hắn lại thấy Tư Đồ Mộc Lương ngồi ở bờ sông cách đó không xa.
Hắn ngẩn ra, khóe miệng không kiềm được mà khẽ nhếch, nhưng khi nhớ lại lại ảm đạm, hắn có lẽ là quá nhớ người kia nên mới sinh ra huyễn tưởng, người đó không phải đã nói muốn quên hắn đi sao? Sao lại có thể xuất hiện ở Hắc Thủy Thiên Lý được, nếu thật là hắn, một khúc hát này đã hết rồi, sao người đó không trả lời? Là ảo giác rồi! Hắn mới chậm rãi quay mặt lại, nhìn mặt hồ bình tĩnh không một điểm gợn sóng, hắn trầm mặc hồi lâu.
Hắn giơ tay lên, hướng về phía mặt hồ hô to: “Chư vị quỷ quái, ta hát có hay không?”
Trên mặt sông yên tĩnh đến không một tiếng động, chỉ có một cái thuyền nhỏ đang lẳng lặng đỗ vào bến.
Hoa Bách Hồng khẽ nhíu mày, như có chút bất mãn: “Ta hát lâu như vậy, lại chả có ai đáp lại một khúc sao?”
Hắn quay mặt lại, lại nhìn về hướng cái thân ảnh cách đó không xa, tiếng cười thê lương. “Có ai nguyện ý ngâm nga một khúc vì ta không?… Người tốt bụng ở đằng kia có nguyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471376/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.