Edit: An Ju
Tư Đồ Mộc Lương xuất hiện ở Hắc Thủy Thiên Lý, hắn vốn định nói cho Hoa Bách Hồng biết chính hắn đã lấy hoa tâm đi, lại phát hiện Hoa Bách Hồng đang đi dạo bên bờ sông.
Trong lòng hắn hổ thẹn, muốn xoay người rời đi, Hoa Bách Hồng đã phát hiện ra hắn.
Hoa Bách Hồng chạy về phía trước, bắt lấy cánh tay hắn, cười nói: “Ngươi đến thăm ta sao?”
Tư Đồ Mộc Lương không nói.
Hoa Bách Hồng lại tự mình nói tiếp: “Sau ngày ly biệt ấy, ta luôn nghĩ khi nào chúng ta mới có thể gặp lại, đã nhiều lần đều mơ thấy ngươi và ta gặp lại nhau trong mộng, tâm ý tương thông…”
“Đêm nay gặp lại, ta còn đang sợ đây chỉ là mộng, đây là thật sao?” Hắn cười, vội vã vỗ nhẹ lên người Tư Đồ Mộc Lương, đợi đến khi đã xác nhận xong lại mừng đến rơi lệ. “Là thật, là thật.”
Tư Đồ Mộc Lương cả kinh gạt tay hắn ra, nói: “Ta nhìn ngươi một cái rồi sẽ đi.”
Nụ cười của Hoa Bách Hồng trở nên miễn cưỡng: “Cái gì gọi là chỉ nhìn một cái rồi đi.”
Tư Đồ Mộc Lương không muốn tiếp tục nói về vấn đề này nữa, hắn muốn lảng tránh.
Hoa Bách Hồng lại bật cười. “Thê tử của ngươi có phải đã qua đời hay không?”
Tư Đồ Mộc Lương kinh ngạc nhìn Hoa Bách Hồng: “Ngươi…”
Hoa Bách Hồng hơi nghiêng người tới gần hắn, nói: “Người có phải rất đau lòng không, dù ngươi trộm hoa tâm của ta nhưng vẫn không thể cứu thê tử của ngươi.”
Tư Đồ Mộc Lương lùi người ra sau, mặt theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471375/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.