Edit: An Ju
Khi trở lại phủ, Tư Đồ Mộc Lương liền cảm giác bầu không khí có hơi không đúng lắm, không ai tiến lên nghênh đón hắn, nha hoàn trong sân đừng hai bên cúi đầu không nói gì, ngay cả chó Đại Hoàng ngày thường luôn liên mồm sủa lúc này cũng không ầm ĩ, lại chỉ mệt mỏi nằm trong sân lè lưỡi.
Tư Đồ Mộc Lương trong lòng nghi hoặc, đi tới sảnh trước, liền thấy cha đang vẻ mặt âm trầm ngồi ở ghế, Tư Đồ phu nhân đứng cạnh, mắt nhìn sang trái, thấy được một khuôn mặt đang cười đến vô cùng khoa trương, Tư Đồ Mộc Lương khựng lại, liền xoay người rời đi.
“Quay lại.” Tư Đồ lão gia trầm giọng nói.
Tư Đồ Mộc Lương có hơi bất đắc dĩ, xoay người bước vào sảnh trước, đứng trước mặt Tư Đồ lão gia, thấp giọng nói: “Cha, mẹ.”
Lại hướng thân về phía người ngồi bên cạnh đó, thanh âm trầm hơn: “Biểu cữu.”
Cái người ngồi ngay ngắn, tuổi không lớn lắm, lại để một dải ria mép mảnh, sắc mặt hồng hào tỏa sáng, khuôn mặt đầy ý cười này chính là cha của Ngọc Chân.
Thế nhưng Tư Đồ Mộc Lương lại luôn cảm thấy nụ cười kia luôn không có ý tốt gì.
Ngọc Chân đã không chịu nổi mà chạy tới. “Mộc Lương biểu ca.” Cứng rắn lỗi kéo Tư Đồ Mộc Lương ngồi xuống ghế bên cạnh.
Tư Đồ lão gia mở miệng nói: “Hai nhà chúng ta lần này gặp mặt là vì chuyện của hai đứa, Ngọc Chân, Mộc Lương, hai đứa tuổi cũng không còn nhỏ nữa, cũng đã đến tuổi lập gia đình rồi.”
Tư Đồ Mộc Lương hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471349/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.