Edit: An Ju
Trước cửa Hoa phủ, Tư Đồ Mộc Lương lưng mang một bao quần áo, tay định gõ vửa, lại do dự. Vừa nghĩ tới mình ấy vậy mà lại vì trốn tránh hôn sự mà chạy đến đây, đã cảm thấy khó xử không dứt, thế nhưng đây là nơi ẩn náu duy nhất mà hắn có thể nghĩ đến.
Thế nhưng hắn như vậy, đến tột cùng là vì cái gì vậy? Hắn đến cùng thì vẫn phải thành thân.
Chán nản buông thõng tay, xoay người muốn đi, cửa lại “Cạch” một tiếng mở ra, nam tử áo đỏ kia dựa vào cửa, cười với hắn.
“Ta phải thành hôn rồi.” Tư Đồ Mộc Lương lắp bắp nói, thấy ánh mắt Hoa Bách Hồng ảm đảm xuống, lập tức hốt hoảng xua tay, giải thích: “Thế nhưng ta không thích nàng, ta vẫn xem nàng như …như…như là.” Như là biểu muội thôi!
“Cho nên người chạy hôn rồi?” Hoa Bách Hồng mím môi cười, thư sinh ngốc này lá gan đúng là không nhỏ.
Tư Đồ Mộc Lương khó chịu quay mặt đi.
Hoa Bách Hồng cười nói: “Nghĩ gì nữa? Vào đi!”
Dẫn Tư Đồ Mộc Lương đến căn phòng mà trước đây hắn đã từng ở qua, đốt đèn sáng lên, quay đầu, lúc này mới chú ý tới bao quần áo trên người Tư Đồ Mộc Lương, giật mình bụm miệng: “Ôi chao, ngươi tính ở lại đây lâu dài hay sai đây.”
Tư Đồ Mộc Lương lúng túng không biết làm sao cho phải, vốn định đặt bao quần áo xuống lại thành đặt không đặt được mà thu về cũng không thu về được.
Hoa Bách Hồng đặt bao quần áo của hắn xuống, ngồi xuống bên cạnh, nhấc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471350/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.