Edit: An Ju
*gốc là “hồng đậu” tức hạt đậu đỏ còn được hiểu như hạt tương tư nên t chuyển nghĩa luôn.
Tư Đồ Mộc Lương vốn cho rằng cuộc sống của mình sẽ yên bình trở lại, sống ở trấn nhỏ, vĩnh viễn không bao giờ bước vào mảnh rừng trúc kia. Nhưng việc đời khó liệu, Ngọc Chân mua một con diều ở dưới trấn nhỏ rồi kéo Tư Đồ Mộc Lương lên mảnh rừng trúc kia, ở cuối phía nam mảnh rừng trúc kia là một bờ sông nhỏ, bên cạnh đó có một bãi cỏ rộng cực thích hợp để thả diều.
Khi về, Tư Đồ Mộc Lương từ chối cùng đi trước với Ngọc Chân, một mình bước tiếp về phía nam mảnh rừng trúc.
Lúc đi vào thị trấn vắng vẻ tối tăm, Tư Đồ Mộc Lương tự nhiên lại sinh ra một cảm giác lâu không gặp trong lòng, đó là sự mong ngóng đến từ trong thâm tâm, hóa ra, hắn vẫn luôn nghĩ tới nơi này, muốn nhìn thấy nam tử mặc quần áo đỏ kinh diễm kia, cái cảm giác mãnh liệt này còn hơn cả sự sợ hãi trong tâm.
Ở trên trấn, trừ tiếng chim đa đa khẽ kêu, một đường không “người”, thì cảnh vật trên trấn chẳng khác gì một thị trấn bình thường, Tư Đồ Mộc Lương đang thấp thỏm trong tâm cũng dần bình tĩnh trở lại.
Từ đầu kia của trấn, nam tử áo đỏ chậm rãi đi tới, từng chỗ bước qua, khắp nơi hoa nở, đỏ rực như lửa.
Hoa Bách Hồng bước tới gần Tư Đồ Mộc Lương, đôi mắt câu hồn lại vì hắn mỉm cười mà híp lại.
“Ta biết, ngươi sẽ không nỡ bỏ ta nhất.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-quy/4471348/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.