An Hạ luôn miệng nói trong nhà người nó ghét nhất là Ngô Hoàng Tuấn Huy. Nhưng mà bài văn tả mẹ thì nó được có 6 điểm còn về anh trai thì nó lại được hẳn 8 điểm.
Ngược đời như vậy là do, Tuấn Huy là người rõ nó nhất. Hơn cả mẹ và cũng hơn cả bản thân nó luôn, nghe hơi điêu mà thật đấy.
An Hạ chưa bao giờ nói dối mà qua mặt được anh trai, kĩ năng diễn xuất có chau dồi bao nhiêu thì đối với Tuấn Huy cũng chỉ là muỗi thôi. Đúng nghĩa vải thưa sao che được mắt thánh.
Mà chuyện Tuấn Huy biết nó thích thầm lớp trưởng không phải sự cố gì hết, do ông anh một mình điều tra ra đấy, chỉ nhờ vào việc quan sát nó hàng ngày thôi đó.
" mày đang thích ai đúng không?"
Năm đó, An Hạ đã được một phen hú hồn khi bị Tuấn Huy đột ngột đặt ra câu hỏi. Lúc đó biểu cảm của nó biến hoá dữ lắm, từ ngờ nghệch chuyển sang hoảng hốt, rồi bắt đầu chối tới chối lui.
Tuấn Huy chả buồn nghe chữ nào, qua biểu cảm của nó là biết được câu trả lời rồi. An Hạ cũng chẳng còn cách nào khác mà thành thật khai báo hết.
An Hạ cúi gằm mặt, dù đã chuẩn bị trước tâm lý sẽ bị ăn chửi nhưng trong lòng vẫn nơm nớp lo sợ. Hơn ai hết, nó rất rén mỗi khi Tuấn Huy nổi giận, anh trai không thích đánh người nhưng đánh nó thì không ý kiến gì đâu.
" em xin lỗi.."
" mày sai ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-phuong/2999516/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.