Câu nói của Đức Mạnh không ngừng lẩn quẩn trong đầu của An Hạ, khiến nó không tập trung được vào việc gì.
Kết quả là khi bị cô gọi lên kiểm tra bài, nó cứ đứng yên không nói một chữ nào. Khiến cô giáo tức giận, trừ hẳn 1 điểm sổ đầu bài của lớp và bắt nó ở lại sau giờ học để chép phạt.
Anh trai mà biết nó vì chuyện tình cảm mà ảnh hưởng đến học tập thì chắc ổng phi từ Hà Nội về đây kí lõm đầu nó luôn quá.
" vất vả cho đồng chí rồi, anh về trước đây!"
Phương Anh đeo cặp, vỗ nhẹ vai nó mất cái rồi cùng người yêu ra về. Cả một lớp học hơn 50 người giờ chỉ còn mỗi An Hạ ở lại hì hục chép phạt.
Mà thực chất, An Hạ nó có nghiêm túc thực hiện đâu. Cứ viết được một hai chữ thì lại ngồi đờ mặt ra.
" mày không tập trung viết thì không về sớm được đâu!"
Giọng nói bất chợt vang lên, kéo nó về thực tại. An Hạ ngẩng đầu, nhìn thấy lớp trưởng Long Vũ đang đứng dựa người vào cửa nhìn nó.
An Hạ vừa giật mình vừa lấy làm lạ, cậu ấy tan học rồi sao còn không về nhà, ở lại làm gì?
" mày ở lại làm gì?"
" tao đợi người!"
Long Vũ nhanh nhẹn đáp lại nó, chưa mất đến một giây suy nghĩ. Nụ cười chói loá vẫn luôn khiến nó điên đảo lại xuất hiện, chỉ là giờ khi nhìn vào An Hạ lại thấy buồn vô cùng.
Người mà cậu ấy đợi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-phuong/2999517/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.