Dù tiệc đã kết thúc từ sớm nhưng Thái hậu và mẫu thân hiếm khi gặp nhau nên mọi người đều thức thời rời đi.
Ta về phòng đọc sách một lát rồi muốn đi ngủ, khi đang cởi bông hoa lụa trên đầu trước gương thì nghe thấy giọng nói của Xuân Hương ngoài cửa: “Tướng quân, phu nhân đã đi nghỉ rồi ạ.”
“Tướng quân, đợi một chút.” Ta nói, nhìn mình trong gương, cầm tổ yến lên, dùng móng tay lấy một miếng nhỏ, hòa tan vào trong nước rồi bôi lên má, quay đầu lại nhìn vào trong gương một lần nữa, không có gì sai sót. Sau đó, ta đứng dậy cầm chén rượu trên bàn lên, chấm một ít lên quần áo, uống một ngụm rồi nhổ vào xô quần áo cần giặt.
Cửa mở ra, Dung Trạm mặc đồ đen, giống như trong “Kinh thi”: “Ngộ cấu chi tử, thừa kỳ tứ lạc. Thừa kỳ tứ lạc, lục bí yêu nhược.”
Hắn rất tuấn tú, điều này không phải ta mới biết.
Ta dựa vào cửa nói: “Tướng quân.” Hắn giật mình, nhìn ta chằm chằm, khiến mặt ta nóng bừng.
Quần áo trắng như tuyết, má đỏ như nắng hoàng hôn, tóc đen như gỗ mun. Dung Trạm bất giác nhớ tới một câu: “Nam nhân có thê tử mới, khi đến phải bình tĩnh dè dặt, nhìn trước ngó sau.” Hắn bỗng nhận ra hắn nghiên cứu “Lữ thị xuân thu” từ khi còn nhỏ lại có ngày dùng đến nó để miêu tả phong tình của phụ nữ.
Hắn nắm tay ta: “Thân thể nàng dạo này yếu đuối, uống rượu rất có hại.” Đóng cửa lại, hắn quấn chặt cổ áo tôi cho ta: “Đêm sương lạnh.”
Ta đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-khong-vi-nguoi-ma-no/5030461/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.