Dung gia thuộc dòng dõi quý tộc nên thọ yến của Dung mẫu tất nhiên là náo nhiệt vô cùng.
Ta báo bệnh, nằm nghe tiếng chiêng, tiếng trống ầm ĩ trong phòng. Xuân Hương nói với ta: “Phu nhân dự đoán quá chuẩn, các phu nhân bên ngoài đều đang xì xào bàn tán về bộ trang phục Liễu thị mặc hôm nay.”
Ta cười nói: “Thân thể nàng ta càng ngày càng nặng nề, hôm nay không giống ngày mai. Đến Dung phủ đã được một tháng, ta lại bệnh tật suốt ngày, không có thời gian may những bộ quần áo đắt tiền cho nàng ta. Dù Tướng quân có yêu nàng ta đi chăng nữa, chuyện hậu cung làm sao quản nhiều được như vậy. Muốn lo cho nàng ta cơm ăn, áo mặc, lấy nguyên liệu để may quần áo cũng phải mất một thời gian. Lần này trong cung báo tin đến muộn, không có thời gian để chờ đợi. Chiếc váy đó chính là thứ duy nhất có thể đem ra mặc để giữ thể diện cho Dung phủ rồi.”
Ta nhờ Xuân Hương thay xiêm y cho ta.
“Trang điểm thật nhẹ nhàng đơn giản thôi.”
Xuân Hương vâng lời.
Hầu hết quần áo trong tủ đều có kiểu dáng đơn giản. Ta chịu ảnh hưởng sâu sắc của cha từ khi còn nhỏ, ông là quan trong triều đình, Trác phủ cũng coi trọng sự trong sáng, giản dị nên huynh muội ta cũng không ham muốn xa hoa.
Ta nói với Xuân Hương: “Thay chiếc váy màu xanh nước biển mà ta đã may vào năm ngoái.”
“Phu nhân muốn ra ngoài lại mặc cùng màu với Liễu thị thì không tốt lắm.” Xuân Hương khuyên ta: “Hơn nữa, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-khong-vi-nguoi-ma-no/5030460/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.