Đến trưa, ta nghĩ đến nhi tử trong bụng Trắc phu nhân nên đến quán từ thiện phía Tây Bắc Kinh để phát gạo tích đức, tình cờ hôm đó lại là ngày họp chợ, bách tính nhận được gạo đều khen ngợi ta không ngớt. Về đến phủ Tướng quân đã là buổi tối, ta đi ngủ sớm vì cảm thấy không khỏe.
Theo lời căn dặn của mẫu thân, Dung Trạm sẽ đến chỗ ta dùng bữa tối, hắn vừa bước qua bậc cửa, Xuân Hương tiến lên đã chào đón: “Tướng quân, phu nhân không khỏe đã nghỉ ngơi rồi, mời ngài đến phòng Trắc phu nhân dùng bữa ạ.”
Hắn cau mày nói: “Trác Hoa, nàng ấy làm sao vậy?”
Xuân Hương lẩm bẩm: “Phu nhân không sao đâu, chỉ là phải tự mình làm rất nhiều việc nên cực khổ vô cùng.”
Không có gì nghiêm trọng.
Dung Trạm đi đi lại lại trước cửa, nhìn thấy cây trạng nguyên trong sân, liền bẻ một cành, muốn tặng cho Liễu Như Trác để nàng ta ghim vào tóc.
“Không được.” Ta tựa vào cửa sổ và gọi hắn, hắn quay đầu lại.
“Xuân Hương nói nàng đã đi nghỉ ngơi.”
Ta nói: “Hôm nay tâm tình ta không tốt, dung mạo sa sút, không dám gặp Tướng quân nên chỉ lén nhìn qua cửa sổ.” Ta kéo chặt chiếc áo màu trắng, nhìn hắn mỉm cười xin lỗi.
Dung Trạm đưa tay vuốt nhẹ một sợi tóc của ta, “Trác Hoa không cần khách sáo với ta như vậy.”
“Tướng quân, loài hoa này căn bản không có độc, chàng để trong thư phòng một lát cũng không sao, nhưng nếu muốn tặng cho mỹ nhân, sợ sẽ tổn thương thai nhi.”
Dung Trạm cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-khong-vi-nguoi-ma-no/5030459/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.