Cuối thu, cây dâm bụt trong sân nhà héo úa, bị mưa đêm quật ngã xuống đất, càng tăng thêm sự hoang tàn.
“Phu nhân, người hầu Lý Chu gia đã đến rồi.” Xuân Hương nói. Ta đáp: “Cho vào đi.” Thế là Xuân Hương mở rèm cửa ra, phía sau cô bé là một tỳ nữ trung niên khoảng ba mươi tuổi, lưng còng, nhìn thấy ta liền quỳ xuống.
“Tỳ nữ Lý Chu thị, cảm ơn phu nhân đã cứu mạng. Tỳ nữ có làm trâu làm ngựa suốt đời cũng không thể báo đáp được ơn cứu mạng của phu nhân.” Trán bà ta đập mạnh xuống đất, khi bà ta ngẩng mặt lên một lần nữa, hài hàng nước mắt đã lắn dài trên khuôn mặt.
“Xuân Hương, lấy ghế cho dì Chu ngồi. Ta muốn nói chuyện với dì ấy, ngươi bảo tất cả các nha hoàn lui xuống hết đi.” Ta nói. Dì Chu lúng túng ngồi xuống, hai tay khoanh ngăn ngắn trên đùi. Ta vỗ nhẹ vào mu bàn tay của dì Chu, thở dài: “Dì Chu vất vả quá, mọi việc trong nhà đã giải quyết ổn thỏa chưa?”
Nhắc đến chuyện này, dì Chu không khỏi nức nở, ngắt quãng nói: “Nhờ có lòng tốt của phu nhân đã tặng ngân lượng cho tỳ nữ nên tỳ nữ mới có thể mua thuốc, chữa khỏi bệnh cho mẫu thân; phu quân tệ bạc kia của tỳ nữ lại ham mê cờ bạc quá mức. Sau khi làm vệc ở sau bếp của Dung phủ, kiếm được chút ngân lượng nên trở nên rất kiêu ngạo, sau đó hắn mang theo một khoản nợ khổng lồ bỏ trốn, những chủ nợ đó không dễ xử lý, bọn họ đã bán nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-khong-vi-nguoi-ma-no/5030462/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.