- Khoan đã...! Ít nhất cũng phải giải thích mọi truyện chứ...! Tôi không muốn chết mà chưa biết nguyên nhân vì sao đâu...!
Ông già tiến về phía tôi rồi hếch hàm nhe hàm răng đã xỉn màu, ổng áp con dao vào má tôi rồi gằn giọng nói:
- Mày còn muốn biết thêm điều gì? Nhãi con!
Tôi run run rụt rè từ từ lên tiếng:
- Tôi không hiểu lắm! Rõ ràng trong sơ yếu lý lịch thì hai ông bà mang quốc tịch Việt Nam, di cư từ miền nam ra đây! Nhưng tại sao hai người lại biết dùng cả thuật dẫn thi và kỹ năng Lăng Trì?
Ông bà lão nhìn nhau, rồi nghiêm mặt nhìn về phía tôi. Thái độ của ông già bỗng nhiên thay đổi:
- Lũ cảnh sát chúng mày cũng giỏi lắm...! Điều tra ra được bọn ta đến như vậy chứng tỏ cũng không tồi đâu...! Ta cứ nghĩ rằng làm kín kẽ đến như vậy sẽ qua mặt được bọn thường dân người phàm...! Nhưng xem ra là ta đã nhầm...!
Rồi ông già tiến lại chiếc ghế gần đó rồi ngồi xuống, đôi mắt ổng đăm chiêu nhìn về phía tôi:
- Dòng họ ta trước khi vốn xuất thân là làm nghề đao phủ bên tàu, từ đời ông cố nội, ông nội rồi đến cha ta...! Nhưng thời thế thay đổi, triều đại nhà Thanh sụp đổ, gia đình ta theo một bộ phận người hoa di cư về miền nam sống cuộc đời mới...!
Ổng già im lặng nhìn vào khoảng không như đang hoài niệm về quá khứ rồi đột nhiên nói tiếp:
- Ông nội ta là người hoài niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093353/quyen-2-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.