Đầu óc tôi cảm thấy hơi choáng váng, đôi mắt tôi từ từ giãn ra để cố nhìn kĩ mọi thứ xung quanh hơn. Một mùi máu tươi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi làm thần trí tôi ổn định lại, tôi cố gắng cử động nhưng xem ra là lực bất tòng tâm.
Cơ thể tôi bị treo lơ lửng trong một lò mổ, thực vậy tôi không biết phải diễn tả căn phòng kín này ra sao nhưng nhìn mất cái móc sắt đang treo lơ lửng tôi có thể ngờ ngợ đoán ra tình hình hiện tại của mình.
Nhìn sang bên cạnh, em Quỳnh cũng đang ở trong hoàn cảnh tương tự như tôi, 2 tay bị trói chặt bằng xích sắt và treo lơ lửng giữa căn phòng. Tôi định gọi với sang ẻm, nhưng có một thứ gì đó đang cử động ở góc phòng khiến tôi phải mím chặt môi lại.
Một ông già khoảng 70 tuổi nhưng cơ thể có vẻ khá cường tráng, ổng mặc một chiếc tạp dề đã cũ xì và hình như đang miệt mài làm việc gì đó. Hai bàn tay ổng uyển chuyển qua lại một cách nhẹ nhàng nhưng tiếng động vang lên lại khiến cơ thể tôi bỗng nhiên rùng mình:
- Xoẹt... Xoẹt...Xoẹt...!
- Chàng trai trẻ....! Cậu tỉnh rồi à....!
Một giọng nói già cỗi run run vang lên, đôi mắt tôi quay về hướng vừa phát ra tiếng nói đó. Bà chủ quán nước nhìn tôi cười một cách bí ẩn rồi tiến lại gần sờ lên má tôi:
- Thịt tốt.... Thịt tốt......!
- Bà muốn gì? Sao lại trói chúng tôi?
Tôi chau mày nhăn nhó lớn tiếng với bả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093351/quyen-2-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.