Tôi thở dài nhìn kẻ mới bước vào căn phòng, khuôn mặt lộ rõ vẻ bực bội:
- Sao mày đến muộn thế? Suýt tí nữa là bọn tao lên thớt rồi!
Nguyễn Điệp cầm con dao cố gắng cởi trói cho tôi, vừa cắt hắn vừa nhếch mép cất lời:
- Thế chú mày nghĩ vào được tận trong này mà dễ à? Có biết anh phải mất bao nhiêu thời gian để tìm ra mật thất này không?
- Cẩn thận sau lưng...!
Cốp...! Tiếng kêu khô khốc vang lên sau lời cảnh bảo của tôi, Nguyễn Điệp đổ gục xuống nền đất. Trước mặt tôi là lão già, trên tay đang cầm cái chày với khuôn mặt nhăn nhó vì tức giận.
Thằng bạn thân của tôi, cố gắng đứng dậy nhưng xem ra là lực bất tòng tâm. Cơ thể nó bị ông già trói nghiến vào cái ghế đẩu gần đó, một giọng nói ớn lạnh rít lên trong căn phòng tanh tưởi:
- Thằng nhãi con khốn kiếp...! Suýt chút nữa bị mày phá hỏng tất cả rồi...! Tao sẽ xử mày trước..!
Dứt lời, ông già cầm con dao hé sát vào mắt Nguyễn Điệp nhưng đôi tay lão bỗng nhiên khựng lại, cơ thể lão bỗng kêu lên răng rắc như không làm chủ được bản thân mình vậy. Rồi lão tiến lại gần vợ mình, cầm con dao xẻo từng miếng thịt trên người bà lão...
- Không... Không... Chuyện gì đang xảy ra thế này... Dừng lại đi.... Dừng lại....!
*****************************************************
Tôi tỉnh lại trong bệnh viện Bạch Mai,diễn biến tiếp theo trong căn phòng đó có lẽ cả đời tôi cũng không bao giờ quên được. Một cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093355/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.