Ngay chiều hôm đấy. sếp Trương điều tôi và ẻm Quỳnh về Bắc Ninh hỗ trợ, có vẻ như ẻm vẫn còn giận tôi nên hạn chế ngồi sát lại. Tôi thở dài vừa lái xe vừa lên tiếng:
- Ngồi sát vào... không lại ngã ra đường rồi trách tôi...!
Ẻm vẫn lạnh lùng bơ tôi không thèm đếm xỉa, tôi thầm nghĩ người đâu mà giận dai thế không biết có mỗi tí chuyện thôi mà cũng phải tỏ thái độ như vậy... Tôi mím chặt môi rồi lên tiếng xuống nước:
- Thôi được rồi... Tôi xin lỗi...! Đáng lẽ tôi không nên "tạt nước theo mưa"...! Vậy được chưa?
Ẻm vẫn bơ tôi rồi lạnh lùng lên tiếng:
- Anh đâu có làm gì sai mà phải xin lỗi...! Là cảnh sát là phải hi sinh để điều tra phá án mà...!
Biết là kiểu này khó xin lỗi suông được rồi. tôi thở dài nhăn nhó rồi lên tiếng xoa dịu:
- Em biết sai rồi...! Xin người đẹp tha lỗi...! Lần sau em không dám thế nữa ạ...!
Ẻm mỉm cười ngồi sát lại lưng tôi rôi nhẹ nhàng nói:
- Đâu có chuyên xin lỗi suông thế được...! Một tuần bao ăn sáng nhé em trai...!
****************************************************
Vừa thoát được cơn lốc mang tên Quỳnh thì một cơn giông bão nữa lại ập đến. Vừa đến đại sảnh trụ sở công an tỉnh Bắc Ninh đã thấy lão Phong và tên Nam xồm đứng chờ với bộ dạng cực kì bất mãn...
Nhìn thấy chúng tôi xuất hiện là Nam xồm đã lên tiếng xả giận:
- Về... Về thôi... Không điều tra phá án gì nữa...!
Tôi ngạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093304/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.