Ông bác già nghiêm mặt nói lớn:
- Vong là ai? Quê quán ở đâu? Vì sao mà chết...?
Tiếng rên ai oán nghe cực kì não nề xen lẫn là sự rùng rợn khiến bất cứ ai đang chứng kiến cũng phải sởn gai ốc:
- Hờ...Hờ...Hờ...! Cứu....Tôi....! Làm.... Ơn....Cứu...Tôi...!
Ông bác già tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Hàm hồ...! Người đã chết sao có thể cứu...! Mau trả lời ta vong là ai? Quê quán nơi nào? Vì sao mà chết?
Giọng nói quỷ mị lại tiếp tục vang lên:
- Tôi là Nguyễn thị Mai...! Nhà ở Làng Nủi xã Gia Sơn Tỉnh Bắc Ninh...! Bị người ta giết chết...!
Ông bác già lại hỏi tiếp:
- Vong bị kẻ nào giết?
- Kẻ đó là....!
Chưa kịp dứt lời cơ thể ẻm Quỳnh bỗng nhiên co giật rồi ngất lịm ngã ra sàn nhà, ông bác già niệm phép gọi vong lại nhưng không còn tác dụng nữa... Rồi ổng bấm độn tay, mặt ổng biến sắc chỉ chậm rãi lên tiếng:
- Có người phá...! Ai ở ngoài đó...!
Ông lao thật nhanh ra chỗ cửa sổ nhìn ngó xung quanh, hình như có một thứ gì đó vừa lao vút đi vào màn đêm tĩnh lặng. Mặt ổng tái xanh lại như vừa nhìn thấy một điều gì kinh hoàng lắm:
- Không thể nào... Không thể nào...!
Tôi và ẻm Hương bế ẻm Quỳnh lên chiếc ghế gần đó, tôi quay sang nhìn ổng bác già, ông vẫn trầm ngâm nhìn về phía thân thể người chết. Chắc chắn có bí mật kinh khủng nào đó trong truyện này...
- Rốt cuộc là ông đã biết được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093302/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.