Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cứ thử đi theo ông bác già biết đâu lại có kịch hay để xem. Ông bác già mở toang cánh cửa phòng họp ra, lạnh lùng nhìn những người xung quanh. Đội trưởng tổ trinh sát ngạc nhiên nhìn ổng hỏi:
- Ông là ai? Có biết phép lịch sự tối thiểu khi vào phòng là phải gõ cửa không?
Ổng bác già cười mỉm: "Hừm" một cái rồi ngồi xuông chiếc ghế gần đó tỏ thái độ ngạo nghễ. Gã đội trưởng quay sang nhìn chúng tôi rồi nhìn lại ông bác già:
- Tôi không biết ông là ai? Nhưng chúng tôi đang họp... Nếu ông còn chống đối thì đừng trách chúng tôi quy cho ông tội chống người thi hành công vụ!
Ổng bác già ngước mắt lên nhìn gã đội trưởng rồi chậm rãi nói:
- Tôi là người bên bộ tâm linh được chỉ thị xuống hỗ trợ điều tra vụ án này! À quên không chỉ tôi... Từ giờ vụ án "Xác người bị gặm não" sẽ do bên Hồ Sơ Cuối trực tiếp điều tra! Mấy người có thể về Hà Nội được rồi!
Gã đội trưởng nóng mắt nhìn ổng bác già rồi nhưng vẫn ghìm giọng nói:
- Chúng tôi nhận lệnh từ Sếp bên trên chứ không cần nghe theo sự sắp xếp bên tâm linh, tâm liếc gì cả! Và chúng tôi cũng chưa bao giờ nghe cấp trên nói đến bộ tâm linh nào đến điều tra cả thế nên...
Chưa kịp nói dứt câu thì ổng bác già giơ một tờ giấy trước mặt gã đội trưởng. Gã nhoẻn miệng cầm lấy tờ giấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093306/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.