Lại sáu năm nữa, ta và Tiểu Diệp đều đã qua tuổi cập kê.
Không hiểu sao từ lúc bị lạc trong rừng với Tiểu Diệp, cứ vào những lúc trờilạnh là ta lại ho không dừng. Đại phu nói, ta bị nhiễm khí lạnh quánặng, không thể nào chữa hết. Đêm nay cũng vậy, dù ta đã đóng kín cửasổ, trùm chăn kín người, cơn ho cứ đến khiến ta không tài nào ngủ được.
Tiểu Cầm vừa vỗ vỗ lên lưng ta, vừa thổi thuốc. Dung nhan của nàng vẫn xinhđẹp như lúc mới bán thân vào phủ mười lăm năm trước. Lúc ngừng ho, talẳng lặng ngắm nàng, khẽ nói:
“Tiểu Cầm, bổn thiếu gia ưng ngươi. Có muốn làm thiếp của ta không?”
Tiểu Cầm đanh mặt, khẽ quát:
“Tiểu thư, đừng nói lảng, Mau uống thuốc.”
Ta lăn ra giường ăn vạ, kéo dài giọng:
“Đắng lắm, không uống!”
Cảnh chủ tớ bọn ta giằng co đã quá quen thuộc, người thua luôn là ta. Ta uất ức nuốt ngụm thuốc đắng nghét vào bụng, thút thít nói:
“Tiểu Cầm, ta sẽ mách với Tiểu Diệp là ngươi ức hiếp ta.”
Nhắc tới Tiểu Diệp, khuôn mặt giả vờ dữ dằn của tiểu Cầm chợt ửng đỏ lên. Nàng nói:
“Hừ, ngày xưa tôi còn bế thiếu gia trên tay đấy.”
Một tiếng tằng hắng trầm đục vang lên, Tiểu Diệp ngọc thụ lâm phong lặng lẽ tiến đến phía chiếc ghế dựa ta đang nằm, vẻ mặt không tự nhiên nhét vào tay ta một cái lò sưởi tinh xảo.
Trông thấy vẻ quẫn bách củaTiểu Cầm, ta không kiềm được bật cười, rồi chuyển thành cơn ho sặc sụa.Tiểu Diệp vỗ lưng ta, quan tâm hỏi:
“Tiểu Trư sao rồi? Mai ca sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53280/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.