Ta hấp háy đôi mắt lèm nhèm, nghiêng đầu về phía cửa sổ. Bầu trời cũng lèm nhèm như đôi mắt của ta.
Hôm nay ta dậy sớm.
Tiểu Cầm lấy nước cho ta rửa mặt. Ta hí hửng leo xuống giường, mặc quần áorồi xông ra ngoài. Ra đến cửa, một tiếng thét the thé vang lên:
“Tiểu Trư Trư! Muội có mắt không hả!”
Lúc này ta đang ngã ngồi trên đất, bật đứng dậy xoa xoa cái mông đau, chống nạnh quát lại:
“Huynh mới không có mắt. Mới sáng sớm mò đến trước của phòng con gái làm gì hả?”
Ca ca song sinh Tiểu Diệp Diệp của ta xoa cái trán bị cửa đập, mặt tối lại:
“Bà bà bảo ta tới gọi muội đi ăn sáng.”
“Không cần.” Ta nghênh ngang nói, bước luôn ra ngoài.
Ca ca vừa định chặn lại thì đã bị Tiểu Cầm bế bổng lên. Nàng vừa kẹp đôi chân ngắn tủn đang giãy giụa của ca ca vừa nói:
“Tiểu thiếu gia thật đáng yêu, để ta bế thiếu gia đi ăn sáng nhé. Tiểu thư đã ăn rồi.”
Vừa nói nàng vừa nháy mắt với ta. Ta cười thầm, nhóc con, ca ca làm sao đấu lại tiểu Cầm Thú vô địch của ta. Haha.
Nửa canh giờ sau đó, ta ngồi chồm hổm trên bờ tường, hết ngó trái lại ngóphải, lòng đầy hồi hộp. Nhác thấy vạt áo đen lướt qua, ta nhắm mắt nhảyxuống.
Thịch.
Ta rơi vào vòng tay êm ái đúng như mong đợi. Quá đắc ý, ta cười phá lên. Một ngón tay cốc lên đầu ta, tiếp theo đólà giọng nam trầm đục đầy trách cứ:
“Cô bé ngốc. Nhảy như thế sẽ gãy tay đấy!”
Ta ôm lấy cổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53279/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.