Lúc ta sắp phát ngán nhân sâm tới tận cổ thì một tin sét đánh không kịpbưng tai ập đến: Bạch Hạc, lúc này đã được khôi phục chức vị Bạch Sứthần quân, đến thăm Long Hải Đông Cung. Thương Du nhảy dựng lên, chạyvội đi tìm váy áo trang sức. Trong khi đó, Thương Diệp như linh cảm được điều gì, cứ ôm riết ta không buông. Còn ta thì ngơ ngác tự hỏi, ngườiđó đến đây làm gì? Không được, không thể để người đó nhìn thấy ta! Takhông muốn gặp người đó!
Nghĩ là làm, ta cắn một phát thật mạnhvào tay Thương Diệp, rồi nhân cơ hội đó phi thân như tia chớp khỏi thủycung. Nhân sâm ngàn năm có hiệu quả thật tốt, chỉ sau vài tháng ta đãkhôi phục lại gần như toàn bộ linh lực, cũng có thể hóa thành hìnhngười. Ta cưỡi mây trở về động hồ ly, không ngờ lại khiến cha mẹ ta giật mình trước bộ dạng mới của mình. Ta kể cho hai người nghe chuyện gặpyêu thú ở Tĩnh Sơn, bị nó biến về nguyên hình, cũng không quên lược bỏbớt những thứ dây mơ rễ má ở phía trước. Ta không biết cha mẹ ta biếtchuyện lúc lịch kiếp của ta tới đâu, nhưng theo biểu hiện trước đây củahai người, có vẻ là không ít. Tuy vậy, ta vẫn tỏ vẻ không nhớ gì. Nếuđược, ta còn muốn đi tìm rượu lãng quên mà uống. Ta nhận ra lúc trướccha ta nói thật đúng: thứ tình kiếp vớ vẩn đó, để ý làm gì.
Mấy ngày sau đó, ta đang giả vờ ngủ thì bị mẹ ta gọi dậy. Mẹ nói:
“Tiểu Ly, sư phụ con đến tìm.”
“Sư phụ? Con không có sư phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53272/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.