Vai ta chợt nặng,tiếp đến vài sợi tóc dài đỏ rực quét qua trước mặt khiến dòng suy nghĩcủa ta bị cắt đứt. Ta giơ tay đẩy cái đầu tròn tròn của Thương Diệp đang đè trên vai mình, trầm giọng khẽ quát:
“Tiểu Diệp, mau ngồi ngay ngắn lại!”
“Tiểu Diệp” ủy khuất kéo kéo tay ta, giở trò làm nũng:
“Tử Ly tỷ tỷ, người ta đang nói chuyện mà ~ sao tỷ không để ý tới người ta nữa?”
Ta liếc hắn một cái, hỏi:
“Cậu vừa nói cái gì, ta nghe không rõ?”
Thật ra, Thương Diệp vốn hơn ta gần một ngàn tuổi. Nhưng lúc này, hắn cònkhông có khái niệm “tuổi” là gì. Từ sau khi thoát cảnh hồn phi pháchtán, tính tình hắn trở nên dở dở ương ương, cứ như đưa trẻ con sống chết đeo bám lấy ta, gọi ta là Tử Ly tỷ tỷ.
Thương Diệp cười ngốc nghếch, bắt đầu thuật lại:
“Lúc nãy người ta nói, “bà chằn” Thương Du ấy, hôm qua lại bắt người ta nuốt vào mấy thứ kỳ lạ. Còn có mẹ hồ ly nữa, cứ bảo người ta phải nuốt vô.Hậu quả là sau đó người ta đau bụng mấy giờ liền.”
Ta bất lựcnhìn hắn. Người chị gái mỗi tháng cứ chạy qua chạy lại giữa Đông Hải vàđộng hồ ly để đem thuốc quý chữa bệnh cho hắn mà biết em trai bảo bốigọi mình là “bà chằn” thì sẽ đau lòng tới mức nào? Còn có việc hắn không chịu nhận cha mẹ rồng mà cứ khư khư gọi mẹ ta là “mẹ hồ ly”, gọi cha ta là “cha hồ ly”, cứ ở lỳ không chịu về, khiến họ không thể không nhậnhắn làm “con trai ngoan” để khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53273/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.