Lúc tỉnh dậy, ta biết mình đã trở lại nguyên hình hồ ly. Ta vội giơ chân trước của mình xemthử, thì phát hiện lông ta đã chuyển sang màu bạc óng ánh. Dù có hơinuối tiếc màu lông cũ của mình, ta vẫn cảm thấy sung sướng vì không cònlà kẻ lập dị bất đắc dĩ nữa. Giọng Ly Tình vang lên từ trên đầu ta:
“Tử Ly, cảm ơn ngươi.”
“Không có chi, không có chi…”. Ta xua xua đuôi. “Ly Tình, kẻ vất vả nhất bấy lâu nay vẫn là ngươi.”
Ly Tình nghiêng đầu, nhìn ta tủm tỉm:
“Tử Ly, vừa may kiếp nạn của ta cũng sắp hết rồi. Bạch Hạc của ngươi đã bắt được thần thú, chuẩn bị trở về Tĩnh Sơn. Ta sắp được thả về ma giới.”
Nghe tin này, ta đơ ra mất một lúc lâu. Lúc định thần lại, ta buồn bã đứngdậy, bốn chân quơ quào chạy về hướng cửa động. Ta nói với Ly Tình:
“Ta về nhà đây.”
Con ma thú gọi với theo:
“Tử Ly, ngươi định đi đâu? Ngươi nên đợi Bạch Hạc về, đừng quên bây giờ ngươi chỉ là tiểu hồ ly không có linh lực.”
Ta hừ một tiếng, một nỗi chua xót uất nghẹn không biết từ khi nào đã trànlên cổ. Thấy ta đứng sững ở ngưỡng cửa, Ly Tình ngờ vực hỏi:
“Tử Ly, ngươi đột nhiên giận dỗi gì đó?”
Ly Tình, ngươi không hiểu. Ta tỏ ra giận dỗi vì trái tim ta yếu đuối.Nếu ngươi ở trong hoàn cảnh của ta, nếu ngươi là kẻ chịu khổ đau hếtkiếp này tới kiếp khác, bị lừa dối hết lần này tới lần khác như ta,ngươi sẽ hiểu. Sẽ có những kẻ, chỉ cần cái tên họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53271/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.