🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Có đôi khi ta nghĩ,việc một đồ đệ đi nhớ thương sư phụ của mình, có phải là điều không thểchấp nhận được hay không. Dĩ nhiên, lúc ta xa cha mẹ, ta cũng sẽ rất côđơn, nhưng đó không phải là cảm giác day dứt dằn xé như thế này. Thêmmột năm trôi qua, rồi một năm nữa, ta lại càng cảm thấy tim mình thêmđau âm ỉ. Sư phụ ở đâu? Người đang làm gì? Tại sao chỉ một lời nhắn, hay một lá thư truyền âm người cũng không gửi cho ta?

Hơn mười năm trôiqua rồi rồi. Cứ nghĩ đó là thời gian đủ dài để quên đi một ai đó, nhưngta lại càng nhớ sư phụ hơn. Ta không nên nhớ người nhiều như vậy, tabiết. Ta cũng không dám nói với cha mẹ, chỉ có thể giả vờ như ta đãkhông còn quan tâm. Nhưng ta không kiềm được lòng, lén chạy đến núi Tĩnh Sơn. Ta biết sư phụ không có ở đó, nhưng ta không kiềm lòng được.

Đến núi Tĩnh Sơn, ta giật mình nhận ra, nơi đây đã hoàn toàn bị phủ trongsương mù. Ta thử bước vào, nhưng không thể nào vượt qua lớp sương mù ấy. Đây là kết giới mà sư phụ đặt ra sao? Lòng ta dâng lên một cảm giác bất an. Ta chợt nhớ ra rằng, rất lâu trước kia có kẻ nói rằng, mang theohoa sen ở núi Phùng Lương thì sẽ vượt qua được kết giới của sư phụ. Tavội cưỡi mây một chuyến đến Phùng Lương, tìm mãi tìm mãi mới được mộtnhánh sen, lại vội vã quay trở lại. Không ngờ, lần này ta lọt được vàokết giới thật.

Ta bước qua màn sương trắng, cảm thấy từng bước chânmông

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53268/chuong-4.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Hồ Ly Truyện
Chương 4
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.