Ta không ngờ việcngồi đọc sách trước mặt sư phụ lại hao tốn nhiều sức lực như vậy. Lúcnào ta cũng cảm thấy một con ma nhãn sáng chói đang rọi thẳng vào chỗcủa ta. Chưa kể, tâm trí ta thường bị trôi dạt về chỗ sư phụ ngồi, khiến thời gian đọc sách của ta bị kéo dài gấp đôi. Nhưng mà, hình như khôngphải chỉ có ta mất tập trung. Cuối cùng sư phụ cũng không chịu nổi “sứccông phá” của ta, bèn nói:
“Tử Ly, bây giờ sư phụ đang có chútviệc nên chưa thể đích thân chỉ bảo con. Nếu con buồn chán, có thể đếnvườn nghiên cứu chúng hoa.
Người ngừng một chút, rồi nói thêm:
“Nhưng không nếu thích, cũng có thể ở đây đọc sách hoặc mài mực cho sư phụ.”
Lòng ta mừng quýnh như bông hoa thoát khỏi nắng hạn. Dĩ nhiên ta rất muốn ra ngoài chơi, nhưng mà thật đáng buồn, ngay lúc này ta lại nhớ lời chata. Vì vậy vẫn phải giữ lễ nghĩa. Ta nhổm dậy, xun xoe chạy đến bàn sưphụ mài mực.
Chợt sư phụ nói:
“Tử Ly, ta nghe nói con vừa vượt qua tình kiếp?”
Ta gãi đầu, cảm thấy việc này cũng có chút đáng ngại ngùng. Dù nói ta làthần tiên, tư tưởng khác với con người, nhưng nhắc tới chuyện lúc còn là người trần ta và sư phụ từng yêu nhau chết đi sống lại, một kiếp còn là vợ chồng… ặc … mặc dù lúc đó chúng ta là người phàm vô tri, cũng chưaphải thầy trò. Ta để hình ảnh sư phụ râu tóc bạc phơ lướt qua một trămlần trong đầu, cố giữ tâm trí thanh tỉnh. Nhưng ta chợt nhớ ra, chuyệnta trả ơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53267/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.