Ta đã cố rất nhiều,rất nhiều, nhưng vẫn không thể nhớ được kiếp thứ ba mình đã trải quanhững gì. Ta hỏi mẹ ta, bà nói nếu ta đã quên, hẳn cũng có cái lý củanó. Ta hỏi cha ta, ông nói, chỉ là chuyện lịch kiếp vớ vẩn, cần nhớ rõlàm gì.
Ta thật muốn khóc. Sinh ra là con hồ ly tím không phảilỗi của ta. Hồ ly tím, linh vật quý hiếm, kiếp nạn cũng nặng gấp đôi hồly bình thường. Nghe nói lúc đại chiến với ma giới gần kết thúc, mẹ takhông may bị máu của yêu thú văng vào lúc có mang ta. Mọi người đều nói, ta bị nhiễm độc của ma giới nên lông mới có màu sắc xui xẻo này. Nhưngmà, rõ ràng linh lực của ta vẫn rất thuần khiết, rất mạnh mẽ, không dính mùi yêu ma. Cớ gì chúng tiên cùng trang lứa vẫn bài xích, vẫn xa lánhta như vậy?
Hôm nay mẹ ta thông báo: vị ân nhân kia của ta đã đến Tĩnh Sơn ở ẩn, không làm Bạch Sứ thần quân nữa. Ta nói: sao lại nhưvậy, chẳng phải làm Bạch Sứ, được quản lý chúng tiên, được tôn kínhngưỡng mộ, sao lại đi ở ẩn? Mẹ nói: Ai cũng có chuyện riêng, đừng hỏi.
Nói về vị ân nhân của ta, ta lại thêm muốn khóc. Thật sự ta cũng không muốn trong lúc bị bạn bè hắt hủi, buồn chán, lại đi lạc vào rừng Hắc Vânđâu. Ta cũng không ngờ lúc đó xui xẻo nối tiếp nhau, ta lại rơi vào giữbầy sói yêu hàng trăm con. Lúc ấy ta mới năm trăm tuổi, sức mạnh cònchưa được bao nhiêu, dù cố bảo vệ mình hết sức nhưng cũng máu me
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53266/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.