Hôm đó ta đang ngẩnngơ trước cửa điện thì thấy Hồng tiên nữ lấp ló ở rặng mây phía xa. Nàng ta chạy đến dúi vào tay ta một cái bình nhỏ, cất giọng nũng nịu:
“Tiểu Liên, ngươi xem, thần quân làm việc vất vả cũng đã lâu thế rồi. Bọn tamuốn báo đáp ơn nghĩa của người, dùng nguyên liệu quý nhất ủ ra một chút nước thần có tác dụng nâng cao linh lực. Đồ quý hiếm không làm ra đượcnhiều, ngươi rót chung vào trà cho thần quân uống là được.”
Nàng tacòn nói thêm nhiều nữa, nhưng ta không thể tiếp thu hết. Ta không rõ,nếu bọn họ muốn dâng nước thần cho thần quân thì sao lại lén lút nhưthế. Ta tuy ngốc, nhưng không hiểu sao những chuyện có liên quan tớithần quân, ta đều cẩn trọng. Vì vậy, sau khi tò mò xoay đi xoay lại lọnước thần trên tay hồi lâu, ta mở nắp ra, rồi … trút hết nước đó vàobụng.
Không biết nước thần đó có làm tăng linh lực hay không, nhưngnửa đêm hôm đó, ta cảm thấy cơ thể mình rất lạ. Trước tiên, ta cảm thấybụng hơi cồn cào. Sau đó chỉ thấy nóng, nóng đến đứt gan đứt ruột. Thầnquân đi dự tiệc về, nhìn thấy ta như vậy thì tỏ vẻ rất kỳ lạ. Chàng hỏi:
“Tiểu Liên, lúc nãy ngươi có ăn gì lạ không?”
Ta ôm đôi má đỏ bừng của mình, rên rỉ:
“Không ăn gì lạ… chỉ có… chỉ có chút nước thần của tiên nữ tỷ tỷ cho…”
Thần quân nghiêm mặt nói với ta:
“Tối nay ngươi ở yên trong hồ sen, đừng đi đâu.”
Sau đỏ bỏ đi một mạch vào phòng, đóng chặt cửa lại, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53269/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.