Sáng sớm hôm sau Lưu Thiên Ân liền biết Cố Ưu Ưu sẽ bám lấy đồ nhi của mình không buông.
Hắn liền hạ dược khiến cho Cố Ưu Ưu Mê man, tiện tay nhét một ít ngân phiếu vào trong người Cố Ưu Ưu.
Sau đó xe ngựa tiến vào một trấn đông người. Lưu Thiên Ân bỏ lại Cố Ưu Ưu trong khách điếm còn chính mình và Uyển Nhi rời đi sau đó.
Uyển Nhi thở nhẹ ra một hơi, cuối cùng cô cũng thoát khỏi ma trảo của nữ chủ. Phải công nhận cái Hào quang quận chúa này rất trâu bò.
Uyển Nhi đưa tờ giấy cho Lưu Thiên Ân đọc. Gương mặt cười sáng lạn
" Sư Phụ! Người đối vói Công chúa thật tốt.
Lưu Thiên Ân ôn nhu xoa đầu Uyển Nhi, mở miệng nói.
" Ta sợ Nàng bị nàng ta cướp đi, Nàng ta rất phiền,.!
Uyển Nhi gương mặt thoáng đỏ, nhẹ cúi mặt gật đầu. Thật ra nữ chủ rất tốt lại đáng yêu.
Chỉ là hơi phiền, nghiệm vụ của cô là công lược nam chủ. Nếu đổi lại cho cô công lược nữ chủ cô sẽ hết mình mà nhận lấy.
Cô là sắc nữ thấy mỹ nam liền thích. Còn gặp mỹ Nhân cơ hồ còn thích hơn~~...
Cố Ưu Ưu tựa hồ ngủ mê ba cành giờ mới tỉnh ( = 6 giờ). Cả người mệt mỏi tứ tri cảm giác được nặng trĩu.
Nhìn bốn phía phát hiện ra không thấy Uyển Nhi và Lưu Thiên Ân đâu. Chính mình ở nơi xa lạ, trong người còn có ngân phiếu.
Bây giờ nàng ta mới Hồi thần biết, chính mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993109/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.