Ba người khởi hành, vì Cố Ưu Ưu bám mãi không buông, Lưu Thiên Ân đành thay đổi hướng đi. Xem như là Tiêu Dao thiên hạ vậy.
Sắc trời dần tối, mà ba người đi càng về sau càng hẻo lánh. Gần như chỉ có núi rừng lâu lâu sẽ nghe thấy tiếng dã thú kêu.
Uyển Nhi thở dài, chắc chắn đêm nay phải nghĩ ngơi tại nơi hoang vu này rồi. Cũng may thời tiết này chưa vào thu miễn cưỡng chịu đựng được
Ba người đi vào trong rừng, Cố Ưu Ưu nhìn ngó xung quang dắt ngựa đi theo. Lâu sau nàng ta mới lên tiếng, giọng nói có hơi bộp chộp
" Nha~ nha!! Tiểu Nhi, trời đã tối chúng ta nên đi mau, sao còn vào trong rừng làm gì?
Nàng là công chúa, chưa phải chịu khổ bao giờ. Vậy mà bây giờ phải qua đêm trong rừng. Còn nghe được tiếng sói kêu gào
Cố Ưu Ưu hơi sợ hãi, nuốt nước miếng quan sát cẩn thận bốn phía. Lúc này nàng ta nhìn thấy Uyển Nhi nhặt cành cây khô nhóm lửa.
Cố Ưu Ưu liền tiến lại gần ngồi sát vào Uyển Nhi. Cho tay quơ quơ đống lửa, hưởng thụ hơi ấm.
Cố Ưu Ưu không để ý Lưu Thiên Ân đang nướng gà, nàng liền cất giọng châm chọc.
" Tiểu Nhi, ngươi đi theo Ưu Nhi đi. Theo ta Tiểu Nhi được ăn sung mặc sướng.
" Không phải chịu khổ, theo cái thần Y thúc thúc đó nha.
Uyển Nhi giương mắt nhìn Cố Ưu Ưu, tay cầm cành cây viết xuống đất.
" Công Chúa, Ta đi theo sư phụ từ nhỏ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993107/chuong-206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.