- Vâng, đại ca.
Một đám đàn ông cao lớn cúi đầu cung kính nhận lệnh.
Quân Nhạc bị người đưa đi, Doãn Phong liếc anh ta một cái, trong mắt không che giấu được sát ý kinh thiên, nhưng rất nhanh đã bị cậu ta giấu đi.
- Vân Duật.
Doãn Phong cười hì hì nhào vào trong lòng Vân Duật. Cậu ta sụt sịt ủy khuất khóc nức nở, chậc, chẳng qua là không có nước mắt.
- Vân Duật, em đúng là độc ác, sao có thể bỏ tôi một mình mà chạy sang đây chứ, làm tôi tìm thật khổ.
Doãn Phong thấp hơn Vân Duật nửa cái đầu, làn da cũng phi thường trắng trẻo nhìn rất giống một tiểu bạch kiểm đáng yêu nhưng cách xưng hô của cậu ta đối với hắn lại không hề phù hợp với ngoại hình đối lập của hai người.
- Sao... sao cậu biết tôi ở đây.
Vân Duật vừa nhìn thấy khuôn mặt thiếu đánh của Doãn Phong nơi nào đó khẽ nhói lên, ẩn ẩn đau.
- Vợ ở đâu đương nhiên chồng phải ở đó rồi đúng không.
Vừa nói bàn tay cậu ta không an phận một tay vươn ra nắn bóp quả đào mềm, một tay đưa lên cách một lớp áo vân vê ngắt nhéo hạt đầu đỏ của Vân Duật.
- Thoải mái không?
Những lời thốt ra từ miệng Doãn Phong làm cho Vân Duật cả người không được tự nhiên, mặt mũi nóng bừng khiến hắn chỉ muốn tìm một lỗ để chui xuống.
- Đừng động vào tôi.
Vân Duật nhớ đến tối hôm đó, hắn bị đám tình nhân của mình hợp sức báo thù, cho dùng một loại thuốc khiến người công đến đâu cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649031/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.