Đôi mắt Doãn Phong đỏ bừng, ducvong sâu trong đôi mắt đó dường như hóa thành thực chất, trong đầu cậu ta chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, "làm" chết Vân Duật, phải th** hỏng em ấy.
Phốc
Tiếng nước phát ra từ nơi hai người kết hợp, Vân Duật bị làm đến cả người mơ mơ hồ hồ mặc kệ cậu ta muốn làm gì thì làm.
- Ưm, ách...
- Có tiếng gì vậy?
Cách đó không xa có một đám người ngoại quốc hướng về phía bên này đi tới, Vân Duật giật mình thanh tỉnh, hắn túm áo Doãn Phong cầu xin.
- Doãn Phong, mau trốn, chúng ta sẽ bị phát hiện mất.
Doãn Phong nhíu nhíu mày, sao đúng lúc vậy không biết. Cậu ta hung hăng thúc thật mạnh khiến Vân Duật thét to.
- Vân Duật, em như vậy sẽ càng thu hút nhiều người đến vây xem cái l* nhỏ của em nha.
Vân Duật sắc mặt trắng bệch, hoảng loạn.
- Doãn Phong, cậu mang tôi đi trốn được không, đừng để bọn họ thấy bộ dạng này của tôi.
Doãn Phong cắn cắn vành tai mẫn cảm của Vân Duật thở dốc nói:
- Bộ dạng này của em làm sao chứ, anh thấy rất đẹp mà, hay chúng ta để bọn họ đến chiêm ngưỡng, như thế nào, có được không?
Vân Duật bật khóc.
- Đừng mà ~ từ giờ trở đi tôi sẽ nghe lời cậu, sẽ không trốn đi nữa, hức, đừng để bọn họ thấy mà.
Mục đích cuối cùng cũng đạt được, Doãn Phong cười cười lấy đồ của Vân Duật từ dưới đất lên để hắn ôm lấy rồi hướng đến một góc khuất đi tới.
Nhưng mà,
- Sao...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649032/chuong-200.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.