Vân Duật vẫn cảm thấy có cái gì đó sai sai, hắn nhíu mày đẩy người ra.
- Ôm ôm ấp ấp cái gì, tránh ra.
Quân Nhạc vô duyên vô cớ bị đẩy ra, lông mi dài cụp xuống che giấu đi đôi đồng tử màu xanh dương tuyệt đẹp lại có chút lạnh lẽo.
- Bảo bối, em không ngoan.
Chớp mắt anh ta liền ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi không đổi nói.
- Hừ.
Vân Duật đảo mắt cười hừ định nhanh chân chuồn lẹ, chỉ là thật đáng tiếc, hắn quanh năm suốt tháng không ăn uống tiệc tùng thì cũng là "chơi" người ta.
Hắn a.
Yếu còn hơn gà.
- Tiểu bảo bối Vân Duật, em... chạy không thoát.
Anh ta nhanh hơn một bước dùng thân thể lực lưỡng của mình chặn người lại, bàn tay to lớn không ngại ngùng vỗ mạnh vào quả đào mềm.
- Em như vậy thì cần phải trừng phạt nha.
Quân Nhạc khàn giọng, sâu trong đôi mắt của anh ta lóe lên tia điên cuồng, ducvong chiếm hữu trong đôi mắt màu xanh dương đó ngày càng nồng đậm.
- Vân Duật, hôm nay em sẽ trở thành người của anh, em yên tâm, anh nhất định không bạc đãi em, thứ em muốn, tất cả đều cho em.
Vân Duật bị Quân Nhạc siết chặt không thể cử động được, đôi môi mỏng manh bị chiếm giữ cắn xé đau đớn.
- Cút, Quân Nhạc, ngươi cút... ưm.
Vân Duật hung hăng cắn một nhát vào khóe môi Quân Nhạc làm hắn chảy máu.
- Người châu á các em đều như vậy sao, tạc mao giống như mèo hoang nhỏ vậy, bề ngoài hung dữ bên trong... damdang.
- Anh...
Sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649030/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.