Người nam nhân đó cười không nói, anh ta tên là Quân Nhạc, là học sinh giỏi nhất của ngôi trường này, ngay cả Lạc Dư cũng chỉ có thể xếp thứ hai, sau anh ta một bậc.
Nhưng những điều đó Vân Duật đều không biết, mà dù có biết thì hắn cũng mặc kệ, đánh là đánh quản nhiều vậy làm gì.
Vân Duật trợn mắt không khách khí giơ chân đá muốn đá vào háng anh ta.
- Đáng ghét, ông đây cho ngươi khỏi có con luôn.
Bụp
Một nhát nắm chặt chân của Vân Duật, Quân Nhạc giữ cổ chân hắn ta rồi nhìn Lạc Dư nhếch miệng.
- Người bạn này của cậu cũng thật nóng tính, không biết tôi mắc lỗi ở chỗ nào vậy.
Nửa câu trước anh ta nói với Lạc Dư, nửa câu sau thì nhìn Vân Duật hỏi.
- Liên quan gì đến ngươi, buông tay.
Vân Duật nhảy lò cò, Quân Nhạc không nghe lời vẫn nắm chặt không buông, ngón tay của anh ta như có như không luồn vào bên trong quần miết miết làn da ngăm đen của Vân Duật.
- Người châu á các cậu ai làn da ai nấy đều đẹp như vậy sao, sờ thật thích.
Dừng một chút anh ta lại nói:
- Hơn nữa, mỗi người lại có một vẻ riêng biệt vô cùng hấp dẫn.
Động tác trên tay Quân Nhạc vẫn không ngừng, nhẹ nhàng ngắt nhéo da th*t mềm rắn chắc của Vân Duật.
- Haiz, làm sao bây giờ, vị này quá đúng gu của tôi, Lạc Dư à, cậu có thể nhường chồng cho tôi được không, tôi sẽ không bám theo cậu nữa, rất hời mà.
Lạc Dư ho khụ khụ, cậu có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649029/chuong-197.html