Doãn Phong còn muốn nói gì đó nhưng thấy người đến liền ngậm miệng.
- Ồ, xin chào.
Cậu ta cười nhưng trong đôi mắt long lanh ấy chẳng có lấy một chút ý cười nào, tràn ngập chế giễu, không hơn không kém.
- Tôi có thể ngồi đây được không.
Vân Duật cũng miễn cưỡng cười một cái, hắn khinh thường hừ lạnh trong lòng, xì, cứ ở đó mà chê người khác, không nhìn lại mình xem, chẳng biết ai mới là tiểu bạch kiểm.
- Hờ hờ, chào.
Lạc Dư giơ tay chào Vân Duật,
- Nha.
Lạc Dư muốn đánh người, nha cái con m* ngươi, nhìn ngứa cả mắt. Bàn tay trắng nõn bị siết chặt đến ửng đỏ, cậu cố gắng làm ra vẻ trấn tĩnh cũng 'nha' một tiếng, dám chơi lão tử, đợi đó.
Vân Duật nhìn chăm chú vào khuôn mặt bánh bao của Lạc Dư nụ cười trên môi có chút bỉ ổi, chậc, là một tiểu mèo hoang xinh đẹp a.
- Tôi là Vân Duật, học sinh mới chuyển đến, sau này phải nhờ hai cậu chiếu cố rồi.
Xung quanh lại vang lên tiếng mọi người bàn tán.
- Sao lại nhờ hai tên cá biệt đó chiếu cố chứ.
- Đúng đó, chi bằng đến tìm mình.
- Cậu ấy là Vân Duật phải không, học sinh mới thì phải nhờ tôi chiếu cố mới đúng.
- Xì, đừng có tự luyến...
Ánh mắt Vân Duật phát lạnh, hắn đảo mắt một vòng mọi thứ liền trở lại sự yên tĩnh vốn có. Doãn Phong hứng thú ngó nghiêng, tên này nhìn giống đại ca học đường hơn, không giống học bá chút nào.
- Cậu cũng nghe thấy rồi đó, nên, tránh xa bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649017/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.