Doãn Phong chán nản gãi đầu, cái gì đây, sao hôm nay hai người này thân thế, không ngờ luôn.
- Không gọi cậu thì gọi ai a, tôi chỉ có mỗi một người lão đại là cậu, làm gì còn thằng nào đủ trình để làm lão đại của tôi nữa chứ.
- Oh, gọi tôi làm gì?
Lạc Dư kinh ngạc, Nhan Mặc nhân cơ hội cậu không để ý tăng nhanh bước chân chuồn mất, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng tuôn ra, hắn sợ tên nhóc này rồi.
- Lão đại, hôm nay cậu nhất định phải chơi game với tôi đó.
Doãn Phong ủy khuất nói, Lạc Dư phất phất tay.
- Không đi, không đi.
- Sao vậy? Không lẽ tôi chơi gà đến nỗi cậu không muốn kéo tôi?
Lạc Dư khoác vai cậu ta vừa đi vừa nói:
- Không phải, mẹ tôi sắp lấy chồng, tôi phải phụ giúp một vài thứ nên không có thời gian chơi được.
Hai người đi đến nhà ăn, Doãn Phong ngồi đối diện Lạc Dư nghi hoặc.
- Lão đại, cậu không có cha?
- Đúng vậy.
Lạc Dư thản nhiên gật đầu, kí ức của cậu đối với lão cha của mình rất mơ hồ, nếu không phải trong nhà có hình thì cậu cũng không nhớ nổi mặt của ông ấy, còn tình cảm cha con gì đó... ừm, cũng không nhớ nốt.
Cả người Doãn Phong không được tự nhiên, cậu ta cúi đầu gặm bánh mì không nói thêm câu nào nữa, lúc này nên im lặng thì tốt hơn.
- Vậy hôm đó tôi có thể đến không.
Doãn Phong cẩn thận hỏi, Lạc Dư buồn cười, trong đầu cái thằng này rốt cuộc chứa cái gì vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649016/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.