Nhan Mặc kiêu ngạo liếc nhìn Lạc Dư một cái rồi đứng lên ra lệnh.
- Em trai, anh muốn đi tham quan nhà của chúng ta một chút, em dẫn anh đi xem được không.
Lạc Dư đứng dậy cười đến thật vô hại nói:
- Được thôi anh trai, mời.
Nhà cũng không quá lớn, Lạc Dư mất năm phút để đưa Nhan Mặc đi hết một lần. Cậu đứng trước cửa phòng mình cười tủm tỉm nói:
- Anh trai, anh muốn vào phòng em ngồi chơi không.
Nhan Mặc cũng không sợ cậu sẽ làm gì mình, hắn không tin mẹ Lạc còn ở đây mà Lạc Dư dám làm gì mình.
- Được, anh cũng muốn hiểu thêm về em trai tương lai của mình một chút.
- Vậy vào trong thôi.
Lạc Dư mở cửa tránh ra một bên để Nhan Mặc tiến vào. 'Cạch' một tiếng, cửa phòng bị cậu khóa lại, nụ cười trên mặt nở rộ chói mắt.
- Anh trai, chúng ta nên làm quen lại từ đầu a.
Nhan Mặc cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, hắn híp mắt nhìn người đang từ từ tiến lại gần.
- Em trai, em muốn làm quen như thế nào.
Lạc Dư chẹp miệng, cậu nhìn toàn thân hắn từ trên xuống dưới ánh mắt không che giấu được sự chế giễu.
- Người ta có câu, không đánh không quen biết, tôi với anh đương nhiên cũng phải dùng nắm đấm để làm quen rồi.
- Cậu không sợ tôi nói với dì sao.
Nhan Mặc không tin gan Lạc Dư lại lớn như vậy, hai người kia vẫn còn ở bên dưới đó, phòng này lại không cách âm...
Hự.
Lạc Dư đột nhiên vung nắm đấm, Nhan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649015/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.