Nhan Mặc mang theo Lạc Dư rời khỏi nhà ăn, Vân Duật nhìn bóng lưng hai người rồi quay sang quan sát Doãn Phong từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại nơi cất chứa tiểu Doãn Doãn một lúc lâu mới chịu rời đi.
- Cậu tên là gì vậy? Tôi nghe bọn họ nói cậu tên Doãn Phong đúng không, tên rất hay.
Dừng một chút hắn liền nói tiếp.
- Vẻ ngoài tuy không có đẹp bằng A Dư nhưng cũng không tệ, có nét hoang dã, đúng là kiểu tôi thích.
Doãn Phong kéo ghế ngồi xuống chỗ của Lạc Dư vừa này cười cười, ha, một tiểu bạch kiểm mà dám ăn nói như vậy với bổn thiếu gia, còn cái ánh mắt đó nữa, thật khiến người khó chịu mà.
- Cậu không cần biết tôi là ai, chỉ cần tôi biết cậu là được rồi.
Doãn Phong nheo mắt nguy hiểm nhìn chăm chú vào khuôn mặt lãng tử của Vân Duật.
- Muốn ăn th*t không?
- Hửm?
Vân Duật cong môi, từ "thịt" đó không phải "thịt" mà hắn nghĩ đó chứ.
- Muốn.
Vân Duật bị mê hoặc gật đầu đồng ý, bàn tay hắn không an phận bắt đầu sờ mó Doãn Phong, những ngón tay linh hoạt không dừng lại chậm rãi khiêu khích tiểu Doãn Doãn.
- Tôi muốn ăn ngay bây giờ.
Hơi thở ấm nóng phun vào tai Doãn Phong khiến cậu ta không nhịn được rùng mình một cái.
- Ha.
Doãn Phong cười lạnh, cậu ta bình tĩnh đẩy người ra một tay nắm cằm Vân Duật, âm thanh từ miệng cậu ta phát ra đủ để hai người nghe thấy.
- Không hối hận?
Vân Duật xán lại, khoảng cách giữa hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649018/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.