Lạc Dư trợn trừng mắt gào thét, cậu vùng vẫy muốn hướng đến chỗ Lạc phụ chạy tới nhưng Áo Tư Nhĩ Đặc giữ quá chặt, hắn cưỡng ép đem đầu cậu vùi vào trong lòng mình, không để cậu nhìn thấy thảm trạng của Lạc phụ.
- A Dư...
- A, bỏ ta ra, cha đang đợi ta, bỏ ta ra đi mà...oa, hức..hức..huhu.
Lạc phụ mơ hồ nhìn người đang được Áo Tư Nhĩ Đặc ôm vào trong lòng, hai hàng chất lỏng trong suốt từ trong hốc mắt chảy ra,
A Dư
Bảo bối của ta.
Lạc Dư bị Áo Tư Nhĩ Đặc đánh ngất, hắn lạnh lùng nói:
- Rút.
Hoàng đế đứng trên tường thành nhìn bọn họ thở dài,
- Người đâu, lập tức đưa thái tử rời đi.
- Phụ hoàng, người nói cái gì vậy.
Lạc Thủy ngây người, thủ hạ thân cận của hoàng đế tiến đến cúi đầu cung kính nói:
- Thái tử, mời.
- Ta không đi, ta đường đường là thái tử Lạc Nhật hoàng triều sao có thể tham sống sợ chết như vậy được, các ngươi thả ta ra, thả ra.
Hoàng đế nhìn Lạc Thủy bị đưa đi cười khổ, kết cục đã định, ở lại cũng chẳng có tác dụng gì. Lạc Thủy a, con là hi vọng duy nhất để chấn hưng Lạc Nhật hoàng triều, con nhất định phải sống sót.
....
Đợi đến khi Lạc Dư tỉnh lại thì tất cả đã xong rồi, hoàng đế treo cổ tự vẫn, các phi tần hoàng tử cũng đều tuẫn táng theo ông, Lạc Nhật hoàng triều kết thúc, một triều đại mới được mở ra.
- A Dư, ngươi tỉnh rồi.
Áo Tư Nhĩ Đặc trên người mặc một bộ hắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648999/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.