Sáng hôm sau,
- Khó chịu quá đi.
Lạc Dư lầm bầm nói, tối qua hình như cậu bị bóng đè thì phải. Áo Tư Nhĩ Đặc nhắm mắt giả vờ ngủ, không phải hắn chột dạ đâu, chỉ là... ừm, chỉ là...
Áo Tư Nhĩ Đặc quay người ra ngoài, hắn cũng không biết chỉ là cái gì, nhưng hắn lại biết chuyện đêm qua không thể nói cho Lạc Dư, có lão ngự y đi trước rồi, hắn mới không ngu đi chọc A Dư đâu.
- Áo Tư Nhĩ Đặc.
Lạc Dư trừng mắt nhìn tên vẫn còn ngủ ngon lành bên cạnh, cậu giơ chân nhằm đến mông của hắn đạp cho một cái.
Rầm
- ....
Khóe miệng Áo Tư Nhĩ Đặc co rút, hắn có làm gì đâu a, sao nằm không cũng dính đạn thế này.
- Ngươi có dậy đi không hả?
Lạc Dư nghĩ kĩ rồi, mèo mướp thúi không có ở đây, cậu cần gì phải làm nhiệm vụ chứ, dù gì cũng là tại hệ thống, cứ giả ngu giả ngơ là được rồi, cậu không tin cái hệ thống dởm đó làm gì được cậu.
- A Dư, ai chọc ngươi sao?
Áo Tư Nhĩ Đặc biết nhưng vẫn cố hỏi, Lạc Dư bĩu môi:
- Không có, ta đói rồi, muốn ăn.
- Được, được, ta kêu người đi làm đồ ăn cho ngươi ngay đây.
Áo Tư Nhĩ Đặc đứng lên vỗ vỗ vạt áo, khoác lên người một chiếc áo choàng, sắp lập đông rồi, không thể không để ý cơ thể mình được.
Kẽo kẹt
Cửa mở ra, thái giám đứng bên ngoài thấy hắn vội vàng quỳ xuống,
- Hoàng thượng.
Áo Tư Nhĩ Đặc gật gật đầu,
- Kêu ngự thiện phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649000/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.