Áo Tư Nhĩ đặc để Lạc Dư nằm úp xuống từ đằng sau đâm tới,
- A, nhẹ chút..
Lạc Dư thở dốc nói, Áo Tư Nhĩ Đặc cắn cắn tai cậu khàn giọng,
- A Dư, bên dưới ngươi không nói thế đâu, ngươi xem, nó cắn chặt ta như vậy mà.
Bạch Bạch
Nhóp nhép
- Có tiếng gì vậy?
Bên ngoài đột nhiên một giọng nói vang lên khiến Lạc Dư hết hồn, bên dưới hung hăng thít chặt làm Áo Tư Nhĩ Đặc suýt nữa thì b*n ra.
- A Dư, mau thả lỏng.
Hắn cố nhẫn nhịn, không để mình ra sớm, như vậy rất mất mặt a. Lạc Dư mếu máo,
- Áo Tư, bên ngoài có người, mau dừng lại.
Cậu nhỏ giọng nói với Áo Tư Nhĩ Đặc, đã nói ban ngày không nên làm cái chuyện này rồi mà, tên này cứ không nghe.
- Kệ họ, chúng ta nhỏ giọng chút là được.
Áo Tư Nhĩ Đặc đẩy cây gậy của mình vào sâu bên trong cười gian nói, Lạc Dư muốn khóc, cậu dùng tay bịp chặt miệng.
- Đâu có a, chắc ngươi nghe nhầm rồi.
- Nhưng vừa rồi ta thật sự nghe thấy mà.
Tiếng bước chân đi xa, Lạc Dư cuối cùng cũng có thể bỏ tay khỏi miệng, Áo Tư Nhĩ Đặc ở trên người cậu không ngừng thúc làm cậu sắp không chịu nổi rồi.
- Ưm..hah..Áo Tư, đừng... dừng lại.
- Được, ta sẽ không ngừng lại đâu, A Dư, ngươi yên tâm đi.
Áo Tư Nhĩ Đặc ngang nhiên sửa lời Lạc Dư, hân cúi xuống nhấc bổng cậu lên để *** nhỏ của cậu thẳng tắp "ăn" trọn cây đại côn bị chê là xấu xí của mình.
- Ngươi...xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648998/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.