- Ấy, thằng nhóc thúi, Áo Tư của con đâu rồi.
Lạc phụ hứng thú hỏi, Lạc Dư liếc ông một cái nhàn nhạt nói:
- Hắn là người của con, hắn đi đâu chỉ cần con biết là được, cha hỏi làm cái gì.
- Con..
Lạc phụ chống nạnh,
- Phi, lão tử mới không thèm, cút, cút, cút.
Lạc Dư trừng mắt,
- Con muốn vào quân doanh, người chuẩn bị cho con một vị trí đi.
Lạc phụ đen mặt, ông ấy hét lên,
- Con biết ta là ai không hả, dám sai đại tướng quân Lạc Nhật hoàng triều, con đúng là không biết trời cao đất dày là gì mà.
Lạc Dư mặc kệ ông, cậu để lại cho Lạc phụ một bóng lưng tiêu sái, phất phất tay rời đi. Lạc mẫu bất đắc dĩ, hai cha con này suốt ngày đấu khẩu với nhau, khuyên cũng không khuyên nổi.
Từ ngày Áo Tư Nhĩ Đặc rời đi, Lạc Dư bắt đầu theo lão cha của mình vào quân doanh, tham gia huấn luyện để sau này kế thừa vị trí tướng quân của ông.
Trên thảo nguyên,
Áo Tư Nhĩ đặc cưỡi ngựa, tốc độ cực nhanh hướng về phía lều trại Áo Tư gia phóng tới. Ở trên thảo nguyên này, Áo tư gia bọn họ chính là bá chủ.
- Mấy tên không an phận xử lí hết chưa.
Áo Tư Nhĩ đặc lạnh giọng nói,
- Áo Tư gia đã hoàn toàn nằm trong sự khống chế của chúng ta, các thành viên trong Tuyệt sát đều đang ở đó đợi chủ nhân trở lại.
Áo Tư Nhĩ đặc nhếch miệng,
- Các ngươi làm rất tốt.
Từ khi hắn trở thành thị vệ thân cận của Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648992/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.