Lạc Dư ở trong phủ đợi đến khi lão cha của mình rời đi mới nhanh chóng dùng khinh công chạy đến quân doanh.
Vụt
- Đưa áo giáp cho ta.
Trong quân doanh có người của Lạc Dư, cậu muốn tìm một chỗ ở trong này không khó một chút nào.
- Thiếu gia, của cậu đây.
Lạc Dư thay áo giáp rồi theo mọi người ra ngoài thành tập hợp.
- Xuất phát.
Lạc tướng quân hô lên, Lạc Dư nhìn choáng ngợp nhìn xung quanh, 20 vạn đại quân của lão cha đúng là không đùa một chút nào.
Ực
Thật kích thích.
Tốc độ di chuyển của bọn họ rất nhanh, 5 ngày sau đã đến được Vân Dương,
- Tham kiến đại tướng quân.
Thành chủ thành Vân Dương quỳ xuống trước mặt Lạc tướng quân cung kính hành lễ,
- Đứng dậy đi, chúng ta vào trong rồi nói.
- Tuân lệnh.
Lão cha đi rồi Lạc Dư cũng không còn kiện kị gì nữa tự ý chạy ra ngoài chơi,
- Thiếu gia, không được.
Lời thủ hạ còn chưa dứt, thân ảnh của Lạc Dư đã biến mất đằng sau bức tường thành,
- Ta ra ngoài kiếm đồ ăn, đừng lo cho ta.
Trong thành không phải không có đồ ăn, nhưng người dân trong thành đều bị di tản hết rồi, mấy thứ còn lại thật sự rất khó khăn, cậu ăn không nổi.
Lạc Dư dùng khinh công bay đến thành trì cách đó không xa luồn lách khỏi đám man tặc chạy vào thành,
- Oa.
Lạc Dư nhìn các sạp hàng bày bán khắp nơi mắt sáng lên,
- Ta muốn cái này.
Áo giáp trên người đã bị Lạc Dư quăng ở ngoài thành, cậu chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648993/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.