Ba ngày sau,
- A Dư, hôm nay ta tự tay xuống bếp nấu món ngươi thích nè, mau ăn đi.
Áo Tư Nhĩ đặc kéo Lạc Dư đến bàn ăn,
- Ơ, mọi lần không phải ngươi chê phiền, không muốn nấu sao.
Lạc Dư nghi hoặc,
- Có chuyện gì sao.
Áo Tư Nhĩ Đặc bật cười, hắn kéo cậu vào lòng siết chặt,
- Không phải, A Dư nghĩ quá nhiều rồi.
Áo Tư Nhĩ đặc hung hăng hít hà hương quýt trên người Lạc Dư,
- Sao vậy?
Lạc Dư cảm thấy tên này hôm nay có điểm gì đó quai quái, Áo Tư Nhĩ Đặc đặt cắm lên vai cậu nhỏ giọng,
- Để ta ôm ngươi thêm một chút, một chút thôi.
Lạc Dư có chút bất an, chắc chắn có chuyện gì đó.
Đến tối,
- A Dư, ngươi vẫn còn đợi ta sao.
*Gật đầu*
- Không có ngươi ta không ngủ được.
Lạc Dư ủy khuất nói, Áo Tư Nhĩ Đặc bật cười chọt chọt cái trán trơn bóng của cậu, sủng nịnh nói:
- Ngươi đó, bao nhiêu tuổi rồi mà còn không chịu lớn hả, phải học ngủ một mình đi nha.
Lạc Dư chu môi,
- Lúc trước ngươi đâu có nói thế a.
Hắn càng nói mấy lời như vậy thì cậu càng bất an, không phải hắn muốn bỏ cậu đi đấy chứ, Lạc Dư kéo kéo y phục Áo Tư Nhĩ Đặc mắt ươn ướt nói:
- Áo Tư.
- Hửm? Sao vậy.
Lạc Dư lắc đầu, cậu chỉ muốn xác nhận rằng hắn vẫn ở bên mình thôi. Áo Tư Nhĩ Đặc thổi tắt nến, hắn trèo lên giường ôm cậu vào lòng,
- Ngoan, đừng sợ, có ta ở đây rồi.
Lạc Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648991/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.