Đến tối,
- Chủ thượng, bên kia đã sắp xếp xong hết rồi, chỉ cần người trở lại là có thể danh chính ngôn thuận ngồi lên vị trí thái tử Áo Tư gia.
- Ừm, ta biết rồi, ba ngày sau ta sẽ trở về.
- Vậy thuộc hạ xin cáo lui.
- Đi đi.
Áo Tư Nhĩ Đặc nhìn ánh đèn vẫn còn sáng trong phòng Lạc Dư mỉm cười, hắn nhắm mắt lại thở dài một hơi, khoảnh khắc yên bình này không biết có thể kéo dài bao lâu nữa.
- ...
- Áo Tư.
Lạc Dư đứng ngoài phòng vẫy tay với hắn, Áo Tư Nhĩ Đặc cười một tiếng chạy đến trước mặt cậu,
- Sao vậy, nhớ ta rồi.
Áo Tư Nhĩ Đặc dí sát vào mặt Lạc Dư khiến khuôn mặt trắng nõn bất tri bất giác đỏ lên,
- Ngươi lại giở trò này với ta.
Lạc Dư tức giận trợn mắt,
- Nếu ngươi không muốn ngủ ở đây thì có thể Cút, ta không ngại ngủ một mình đâu.
Áo Tư Nhĩ Đặc đặt tay lên đầu Lạc Dư đến khi đem đầu cậu vò thành tổ quạ thì tên đáng chết này mới chịu dừng.
- Sao ta không muốn ngủ cùng A Dư chứ, không chỉ muốn mà còn rất, rất, rất muốn nữa kìa.
Lạc Dư chu môi,
- Chỉ giỏi nịnh hót.
Áo Tư Nhĩ Đặc khoác vai Lạc Dư như đôi tình nhân, hắn ỉu xìu nói:
- A Dư, ta mệt quá.
Lạc Dư vỗ lưng hắn,
- Vậy thì mau đi nghỉ ngơi a.
- Ừm, tắt nến đi.
Hô hấp người bên cạnh dần trở nên đều đều, Áo Tư Nhĩ Đặc thông qua ánh trăng bên ngoài cửa sổ ngẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648990/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.