Từ ngày đó Áo Tư Nhĩ Đặc thoát khỏi sự kiểm soát của hoàng tộc, hắn ở lại Lạc Phủ, trở thành thuộc hạ thân cận của Lạc Dư.
- Thiếu gia, thân phận hai chúng ta khác biệt, thuộc hạ ngủ trên giường chủ nhân, cái này không tốt cho lắm.
Áo Tư Nhĩ Đặc bất đắc dĩ nói, Lạc Dư phồng má,
- Có gì không tốt chứ, ta không biết, ta là chủ nhân, ta ra lệnh cho ngươi phải ngủ cùng ta.
Lạc Dư ngồi bệt xuống đất ăn vạ, cậu thấy Áo Tư Nhĩ Đặc do dự thì bồi thêm một câu,
- Ngươi không ngủ với ta thì ta sẽ đuổi ngươi đi, không cho ngươi ở Lạc phủ nữa.
Áo Tư Nhĩ Đặc khựng lại, sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ, Lạc Dư có chút kinh hãi,
- Áo Tư, ta..ta.
Hình như Áo Tư giận rồi, phải làm sao đây. Áo Tư Nhĩ Đặc mím môi ngồi xuống bên cạnh Lạc Dư nắm lấy vai cậu,
- A Dư, ngươi muốn gì ta đều sẽ chiều ngươi, nhưng tuyệt đối không được bắt ta rời khỏi ngươi, hứa với ta, được không.
Lạc Dư ngẩn ra, cậu vô tội chớp chớp mắt,
- Ta chỉ đùa với ngươi thôi, ta sẽ không thật sự đuổi ngươi đi đâu.
Áo Tư Nhĩ Đặc cứng rắn nói:
- Đùa cũng không được, như vậy ta sẽ rất đau khổ.
Lạc Dư cúi đầu,
- Ồ, ta biết rồi.
Lạc Dư thử thăm dò,
- Vậy từ giờ ngươi ngủ cùng ta nha, không ta rất sợ.
Áo Tư Nhĩ Đặc bật cười,
- Được, theo ý hoàng tử điện hạ.
- Hì hì.
Áo Tư Nhĩ Đặc cảm thấy mình sắp bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648989/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.