3 ngày sau,
- Phụ thân, sao Áo Tư không đến đón con.
Lạc Dư nhăn mặt, cả người khó chịu nói, cậu muốn Áo Tư cơ. Lạc phụ xoa xoa đầu cậu nói:
- Từ giờ tiểu thái giám đó sẽ không đến đón con nữa đâu, ta sẽ kêu người khác đưa con đi.
Lạc Dư ngơ ngác,
- Tại sao vậy, Áo Tư rất tốt mà.
Lạc phụ cân nhắc một chút rồi nói:
- Tiểu thái giám đó không hoàn thành trách nhiệm, dám cùng con trốn học nên bị Lạc Thủy điện hạ phạt, từ giờ cũng không được phép tìm đến con nữa.
Lạc Dư nắm chặt tay, hốc mắt đỏ lên,
- Con không biết, con muốn Áo Tư, nếu không có hắn thì con không đi học đâu.
Lạc Dư chạy về phòng đóng cửa lại, ai đến khuyên cậu cũng không nghe,
- A Dư à, để ta vào bên trong được không.
Lạc mẫu bên ngoài lo lắng gõ cửa, con bà đã 2 ngày không ăn uống gì rồi bảo bà làm sao yên tâm được chứ,
- A Dư...
- Mẫu thân, người đi đi, không có Áo Tư thì con không ra đâu.
Lạc Dư ngồi trong phòng ôm bụng yếu ớt nói. Nghe thấy giọng điệu của cậu Lạc mẫu càng bất an,
- A Dư, chỉ một tên thái giám thôi mà, mẫu thân kiếm cho con một người tốt hơn, được không.
- ....
Lạc Dư không trả lời, Lạc mẫu chỉ đành rời đi trước,
- Cái gì, nàng kêu ta đi xin hoàng thượng tiểu thái giám đó đem về cho thằng nhóc thúi kia?
Lạc tướng quân tức giận,
- Chuyện đó là không thể nào.
Vẻ mặt Lạc mẫu lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648988/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.