Sáng hôm sau,
Lạc tướng quân nhìn người mặc y phục công công đang cúi đầu,
- Xin hỏi tiểu công công, ngài đây là...
Áo Tư Nhĩ Đặc khiêm tốn nói:
- Lạc tướng quân, tôi tới đây là để thay mặt thái tử đón hoàng tử điện hạ đi học.
Lạc phụ hơi ngẩn ra, đón thằng nhóc Lạc Dư sao,
- Cái này..
Áo Tư Nhĩ Đặc mỉm cười nói:
- Lạc tướng quân trăm công nghìn việc, chuyện đưa đón hoàng tử đi học cứ giao cho tiểu nhân, tiểu nhân nhất định đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tiểu hoàng tử.
Người cũng đã nói đến như vậy rồi, Lạc phụ cũng không tiện từ chối,
- Vậy, bổn tướng quân liền giao Lạc Dư cho thái tử điện hạ, chỉ mong thái tử điện hạ không chê phiền.
Lạc phụ thở dài, thái tử đã ra mặt, nếu từ chối chẳng khác nào tát một cái thật đau vào mặt mũi, thể diện hoàng thất.
- Phòng Lạc Dư ở bên đó, ta kêu người đưa tiểu công công đi.
- Được.
Lạc phụ nhìn bóng dáng rời đi nhíu mày, ông biết mục đích của người kia, xem ra cần phải chuẩn bị một chút.
Phòng Lạc Dư,
- Hoàng tử điện hạ, người nên rời giường rồi.
Áo Tư Nhĩ Đặc gõ cửa, Lạc Dư vẫn còn đang quấn chăn ngủ đến quên trời quên đất, cậu lầm bầm,
- Để ta ngủ thêm chút nữa.
Áo Tư Nhĩ Đặc đẩy cửa bước vào, hắn nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuyệt mĩ của Lạc Dư,
- .....Hoàng tử điện hạ, đã không còn sớm nữa, ngài còn phải đến trường.
- Ư..không muốn đâu.
Lạc Dư phồng má, mắt vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648987/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.