Một tháng sau,
- Ngươi lại ra chiến trường.
Lạc Dư bất mãn nói, Lâm Minh Trạch hôn lên trán cậu,
- A Dư, baba sẽ nhanh chóng trở về thôi.
Lạc Dư cúi đầu nhìn bụng mình, cậu mím môi đem tờ giấy sau lưng vò nát.
- Sao vậy?
Lâm Minh Trạch nghi hoặc, alpha cùng omega của mình khi bị đánh dấu sẽ có một mối liên kết nhất định, tâm tình Lạc Dư hình như không được tốt lắm.
Lạc Dư bĩu môi, cậu lắc lắc đầu,
- Không sao, ta chỉ không muốn ngươi rời đi thôi.
Lâm Minh Trạch thở ra, hắn vòng tay ôm lấy Lạc Dư đặt cằm lên đầu cậu nhẹ giọng:
- Yên tâm, baba sẽ nhanh chóng trở về với em, ở nhà ngoan, không được léng phéng với thằng nào, biết chưa.
Lạc Dư bật cười, cậu lau nước mắt, kì quái, dạo này cậu hơi mẫn cảm thì phải, động một tí là khóc.
- Biết rồi, biết rồi, ngươi mau đi đi.
Lâm Minh Trạch hôn lên khóe mắt Lạc Dư,
- Tạm biệt.
- ...
Lạc Dư nhìn Lâm Minh Trạch lên phi hành khí, cậu không nói gì, cơ thể lại không nhịn được run rẩy,
- Hức....
Lạc Dư ngồi sụp xuống bật khóc, tờ giấy trong tay rơi ra, cậu vốn muốn cho Lâm Minh Trạch một bất ngờ, nhưng hắn phải ra chiến trường, cậu không thể để hắn phải phân tâm lo lắng cho cậu và đứa nhỏ trong bụng được, cậu không nỡ.
- Huhu...
Omega thời kì mang thai thường thiếu cảm giác an toàn nên cần phải có Alpha ở bên, hơn nữa đứa trẻ trong bụng cũng cần phải có Pheromone của Lâm Minh Trạch để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648947/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.