gày hôm sau,
- Ây za...
Cảnh Du đỡ eo khó khăn hất cánh tay đang đặt trên bụng mình ra, cậu ta trợn mắt nhìn người nam nhân vẫn còn nhắm mắt ngủ say,
- Hừ.
Cảnh Du cà nhắc mở cửa phòng rời đi,
"Cạch"
Cửa đóng lại, người trên giường lúc này mới chậm rãi mở mắt, Lăng Triệt ngồi dậy, miệng hắn nhếch lên một vòng cung ma mị,
Du Du
Em là của ta
Lăng Triệt bình tĩnh mặc quần áo rồi ra sân huấn luyện.
Ở một bên khác, Lạc Dư đi qua đi lại lo lắng,
- Con chó ngốc này rốt cuộc chạy đi đâu a.
Lâm Minh Trạch chỉnh lại quân phục trên người, hắn đi đến vươn tay đem Lạc Dư ôm vào lòng cười cười,
- A Dư, em không phải lo lắng, cậu ta là Alpha, có thể xảy ra chuyện gì chứ.
Lạc Dư mím môi, cậu không yên tâm nói
- Cậu ta là Alpha nhưng rất ngốc, rất dễ bị mấy tên mưu mô xảo quyệt lừa bán a.
Lâm Minh Trạch bật cười, bất đắc dĩ,
- Con trai, con đáng lẽ phải quan tâm baba mới phải, con chó ngốc đó làm gì thân bằng hai chúng ta đâu, mặc kệ nó.
Lạc Dư đẩy đầu Lâm Minh Trạch ra, mất kiên nhẫn,
- Không thân, không thân, ngươi đi đâu thì đi đi.
Sắc mặt Lâm Minh Trạch biến đen, hắn cười lạnh,
- Ồ, không thân?
Bàn tay Lâm Minh Trạch đưa xuống hai cánh m*ng xoa xoa,
- Cái gì nên thấy cũng đã thấy, cái gì không nên thấy cũng thấy rồi, đánh dấu cũng đã đánh... như vậy vẫn không thân sao. Hử?
Lạc Dư tát bay ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648946/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.